F-35 của Mỹ đe dọa hệ thống phòng không S-300 của Nga


Tập đoàn Lockheed Martin của Mỹ cho biết vừa thiết kế máy bay tiêm kích tàng hình F-35 mới để tiêu diệt các hệ thống tên lửa phòng không S-300 của Nga.

Phó Chủ tịch điều hành Tập đoàn Lockheed Martin phụ trách chương trình chế tạo F-35 Tom Burbage cho biết, với việc tiếp nhận các máy bay tiêm kích F-35 mới, Israel sẽ không còn lo ngại việc đối phó với các hệ thống S-300 ở Iran và Syria nữa. Quá trình mô phỏng trên máy tính đã chứng minh rằng F-35 có thể đánh bại S-300.


F-35 là thế hệ máy bay tiêm kích tàng hình mới. Ảnh: network54.com

Các thông số kỹ thuật của F-35 cho thấy đây là một thế hệ máy bay tàng hình vượt bậc, với chiều dài 15,37 m, sải cánh 10,65m. chiều cao 5,28 m, diện tích bề mặt cánh 42,7m², trọng lượng không tải 12.000kg và trọng lượng có tải là 20.100 kg.

Tốc độ lớn nhất của F35 là 1,8 Mach (1.930 km một giờ), tầm bay tối đa 2.200km và bán kính chiến đấu là 1.100 km.

Động cơ ban đầu của F35 là Pratt & Whitney F135, lực đẩy 128 kN, lực đẩy khi có đốt sau là 191 kN. Ngoài ra, tập đoàn Lockheed Martin còn đang phát triển động cơ thế hệ sau, là động cơ General Electric/Rolls-Royce F136 có đốt sau, lực đẩy trên 178 kN.

Các thông số kỹ thuật của F-35C, một trong ba phiên bản của F-35. Ảnh: strategypage.com.

Vũ khí mà F-35 được trang bị cũng hết sức tối tân, bao gồm 1 pháo GAU-12/U 25 mm, gắn trong thân F-35A với 180 quả đạn hoặc gắn bên ngoài cánh. Phiên bản F-35B và F-35C được trang bị 220 quả đạn.

Bằng cách đánh đổi tính năng dễ phát hiện hơn bằng radar, F35 được trang bị tên lửa, bom nhiều hơn và một thùng nhiên liệu phụ. Trong thân máy bay, tối đa có 4 tên lửa đối không AIM-120 AMRAAM, AIM-9X Sidewinder hay AIM-132 ASRAAM hoặc 2 tên lửa đối không và 2 tên lửa đối đất.

Tối đa có tất cả 4 đơn vị vũ khí cho mỗi khoang gồm: tên lửa chống tăng Brimstone, Cluster Munitions (WCMD) và High Speed Anti-Radiation Missiles (HARM). Tên lửa đối không MBDA Meteor đang được cải biến để lắp vừa bên trong và có thể trang bị cho F-35. Vũ khí đối không có thể mang (cả trong và ngoài thân) gồm 12 tên lửa AIM-120 và 2 tên lửa AIM-9; hoặc 6 bom 900kg, 2 tên lửa AIM-120 và 2 tên lửa AIM-9.

Trong khi đó, hệ thống S-300 của Nga (NATO gọi là SA -10 Grumble, SA-12 Giant/Gladiator, SA-20 Gargoyle) được xem là một trong những hệ thống tên lửa phòng không hiện đại nhất trên thế giới.

Hệ thống tên lửa đất đối không tầm xa này có thể phòng thủ trước máy bay, tên lửa hành trình và đạn đạo. Radar của hệ thống S-300 có thể theo dõi 100 mục tiêu và tiêu diệt 12 mục tiêu cùng lúc ở khoảng cách 200km và độ cao 27km so với mực nước biển.

Hệ thống tên lửa phòng không S-300 của Nga. Ảnh: defencetalk.com.

Tuy thông tin Nga sẽ bán các hệ thống S-300 cho Iran đến nay chưa được kiểm chứng, nhưng nếu đạt được, thoả thuận này sẽ làm thay đổi cục diện ở Trung Đông. Có nhiều lý do để Iran trang bị hệ thống S-300 của Nga.

Trước hết, Tehran có thể đe doạ quân đội Mỹ và đồng minh ở Afghanistan và Iraq, nếu triển khai các hệ thống này dọc biên giới Iran. Thứ hai, các hệ thống này sẽ tăng cường sự phòng thủ cho các lò phản ứng hạt nhân ở Bushehr mà Nga đã xây dựng. Cuối cùng, Tehran cũng có thể sử dụng các hệ thống S-300 để bảo vệ Nhà máy làm giàu urani Natanz.

Một nước Iran sở hữu vũ khí hạt nhân có thể làm nổ ra một cuộc chay đua vũ khí trang trong khu vực, bởi Israel, Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập và Ả rập Xê út sẽ không đứng yên một chỗ khi Tehran xây dựng kho vũ khí hạt nhân.

Với hệ thống S-300, Iran có thể ngăn chặn các cuộc tiến công của Israel, nếu Israel không được trang bị các máy bay F-35 mới hoặc không thực hiện một đòn tiến công phủ đầu vào các hệ thống S-300 trước khi chúng hoàn toàn đi vào hoạt động.

Các chuyên gia dự đoán rằng, nếu được chuyển giao, Iran sẽ phải mất 1năm để lắp đặt và vận hành các hệ thống S-300, trong khi giới công nghiệp quốc phòng dự đoán, F-35 khó có thể được trang bị cho Israel trước giai đoạn 2011 - 2013.

Thu Hằng - Datviet (tổng hợp)

đọc tiếp »

Su-34, máy bay cường kích thế hệ mới của Nga


Su-34, với vai trò thay thế Su-24, là loại máy bay nằm trong mục tiêu hiện đại hóa của Nga, giai đoạn 2006 - 2015.

Là phiên bản cải tiến từ Su-27 Flanker, Su-34 có trang thiết bị hiện đại, bao gồm tổ lái và hệ thống tự bảo vệ kiểu mới. Buồng lái của Su-34 là một "nhà kính" hiện đại, với màn hình hiển thị màu đa chức năng CRT.

Buồng lái của Su-34.

Về cấu tạo khí động học, Su-34 có cấu trúc cánh, đuôi, và động cơ tạo ra sự ổn định khi bay, tăng tính linh hoạt và giảm bớt các lực kéo có hại ở đầu mũi.

Su-34 rất hiệu quả trong việc đối phó với các loại vũ khí từ cá nhân cho tới hạng nặng trên chiến trường và tấn công các mục tiêu nằm trong tuyến phòng thủ & hậu phương của đối phương. Bên cạnh đó, nó còn có thể được sử dụng trong các nhiệm vụ trinh sát hay tấn công các mục tiêu trên biển.

Theo Chương trình hiện đại hóa vũ khí đoạn 2006-2015, Su-34 được thay thế cho các loại máy bay cường kích Su-24M (khoảng 400 chiếc), máy bay trinh sát Su-24MR (trên 100 chiếc), máy bay tiêm kích MiG-25RB (khoảng 70 chiếc).

Như vậy, để hoàn thành mục tiêu thay thế toàn bộ các loại máy bay cũ này, quân đội Nga phải được trang bị từ 550 tới 600 chiếc Su-34 mới trong khoảng thời gian 10 đến 15 năm.

Tuy nhiên, kế hoạch của Bộ Quốc Phòng Nga chỉ có thể cho phép mua khoảng 58 chiếc từ nay đến năm 2015, và đến năm 2022 tổng số mới là 300 chiếc.

Nhiều ý kiến cho rằng nếu như cả 2 loại Su-24 và MiG-25RB bị thay thế trước năm 2020, thì quân đội Nga sẽ không có đủ số lượng máy bay cường kích và máy bay trinh sát. Một số khác thì lại cho rằng, số lượng như vậy vẫn đủ cho chiến lược không quân mới.

Chiến lược không quân mới không hoàn toàn dựa vào các đặc điểm chiến đấu của Su-34 mà còn dựa trên 2 yếu tố khác, đó là tầm hoạt động xa với khả năng tiếp dầu trên không, chiếc Su-34 có thể tự tiếp dầu cho nhau thông qua các bình xăng dự trữ nằm ở 2 bên cánh và khoang lái tiện dụng giúp phi hành đoàn không cảm thấy mệt mỏi khi phải bay xa.

Su-34 có khả năng tác chiến trong thời gian dài, giữa những vùng địa lý cách xa.

Các đơn vị được trang bị Su-34 có thể tiến hành liên tiếp các các chiến dịch. Ví dụ, chỉ cần xuất phát từ một căn cứ không quân tại Nga, một đơn vị có thể hôm nay đánh bom một căn cứ khủng bố ở Trung Á, ngày mai tấn công một trạm tên lửa ở châu Âu, rồi ba ngày sau lại bay tới Ấn Độ Dương để hỗ trợ cho một đơn vị liên hợp giữa các hạm đội Biển Đen, hạm đội Đại Tây Dương và hạm đội phía Bắc.

Su-34 được trang bị các loại vũ khí tầm xa chính xác, có thể bay sát mặt đất, điều này giúp không quân Nga giảm thiệt hại trong các chiến dịch thần tốc bởi việc sử dụng một số lượng ít máy bay Su-34 sẽ giúp công tác đào tạo phi hành đoàn đạt tới mức độ hoàn hảo.

Trên thực tế, đây không phải là một chiến lược mới. Các phi đội máy bay chiến đấu tinh nhuệ của Đức và Nhật Bản thời Thế chiến thứ II được hình thành từ những phi công được huấn luyện hoàn hảo từng là những đơn vị nòng cốt trong lực lượng không quân của hai nước này.

Mặc dầu vậy, những phi đội tinh nhuệ này vẫn có thể bị các tốp máy bay thông thường của đối phương tiêu diệt một cách nhanh chóng trong một cuộc chiến toàn cầu mang tính tiêu hao dài lâu như Thế Chiến thứ II. Đứng trên quan điểm này, chiến lược mới của không quân Nga lộ ra những điểm yếu. Tuy nhiên, quốc gia này cũng đã có sẵn trong tay vũ khí thứ ba - vũ khí nguyên tử cho một cuộc chiến toàn cầu.

Trong một cuộc chiến trường kỳ, sẽ khó có thể xác định được không quân Nga sẽ cần tới bao nhiêu máy bay: 200, 600 hay 1500 chiếc và cũng sẽ khó có thể xác định được hiệu quả của những quả bom nguyên tử mà họ sẽ ném xuống đầu đối phương.

Dù vậy, trong một cuộc chiến quy mô nhỏ chỉ có một đến hai đối tượng tác chiến, hoặc trong một chuỗi các xung đột khu vực, việc sở hữu một loại máy bay có tốc độ, khả năng bảo vệ cao và vũ trang tốt như Su-34 có thể lại là nhân tố quyết định. Thậm chí chỉ với 58 chiếc Su-34, được sử dụng đúng thời điểm, tại đúng nơi thì có thể sẽ là một lực lượng hùng mạnh. Với khoảng từ 200 đến 300 chiếc Su-34, được chia ra thành một số phi đội, sử dụng tại những điểm then chốt trên chiến trường, có thể sẽ đảm nhiệm được phần lớn các nhiệm vụ phức tạp.

Thậm chí chỉ với 58 chiếc máy bay tiêm kích kiêm cường kích Su-34 được sử dụng tại cùng một không gian và thời gian cũng đã tạo nên một sức mạnh vô cùng lớn. Một nhóm 200 đến 300 chiếc, được chia thành các đơn vị để sử dụng tại các khu vực trọng yếu trên chiến trường, cũng có thể đảm trách hầu như tất cả các nhiệm vụ phức tạp nhất.

Su-34 xuất hiện trong một cuộc triển lãm.

Ngoài Su-34, không quân Nga cũng sẽ được trang bị các loại máy bay mới có đủ tính năng kỹ thuật để duy trì sức mạnh chiến đấu cần thiết của lực lượng này. Các đơn vị mới, được thành lập để đảm trách các nhiệm vụ cụ thể, sẽ được trang bị các loại máy bay tiêm kích, cường kích, máy bay chỉ huy và cảnh báo sớm, máy bay tiếp dầu trên không, và các phương tiện trên không không người lái.

Các đơn vị này có khả năng cơ động cao, cho phép máy bay nhanh chóng tiếp cận khu vực tác chiến. Cách phát triển này cho thấy chiến lược mới của Nga gần giống với chiến lược của Lực lượng Không quân Viễn chinh Mỹ (AEF). Đó là một chiến lược mềm dẻo nhưng đầy uy lực của một lực lượng không quân với khả năng nhanh chóng tác chiến trên mọi địa điểm toàn cầu.

Về máy bay trinh sát, các nước công nghiệp hướng tới thay thế chúng bằng các loại phương tiện trên không không người lái (UAVs). Thế giới luôn thay đổi và bối cảnh mới đòi hỏi những loại hình chiến tranh mới.

Thông số kỹ thuật của Su-34

Đặc điểm riêng

Phi đoàn: 2
Chiều dài: 22 m
Sải cánh: 14,7 m
Chiều cao: 5,93 m
Diện tích : 62,04 m²
Trọng lượng rỗng: không xác định
Trọng lượng cất cánh: 39.000 kg
Trọng lượng cất cánh tối đa: 45.100 kg
Động cơ: 2× động cơ phản lực Lyulka AL-35F, công suất sau khi đốt nhiên liệu lần 2 là 137.2 kN (30.845 lbf) mỗi chiếc

Hiệu suất bay

Vận tốc cực đại: Mach 1,8 trên trần bay thông dụng, Mach 1,14 trên biển
Tầm bay: 4.500 km (tuần tiễu).
Bán kính hoạt động: hơn 1.000 km.
Trần bay: 14.000 m
Vận tốc lên cao: không xác định
Lực nâng của cánh: 629 kg/m²
Lực đẩy/trọng lượng: 0.68

Vũ khí

1 pháo 30 mm GSh-30-1, 150 viên đạn
2 giá treo ở đầu cánh cho tên lửa không đối không R-37 (AA-11 'Archer')
10 giá treo dưới cánh và thân mang được 8.000 kg vũ khí, bao gồm vũ khí không đối không, không đối đất, không đối biển, tên lửa chống tàu, bom điều khiển laser, và các loại khác.

Hải Anh - Datviet (theo MNweekly)

đọc tiếp »

Dùng chim thử độ bền của chiến đấu cơ


Chiến đấu cơ Eurofighter giá 105 triệu USD phải trải qua quá trình kiểm nghiệm phức tạp và nghiêm ngặt. Trong đó, có cả việc dùng chim và gà để thử lực.

Eurofighter là chiến đấu cơ thế hệ mới được chế tạo theo ba đợt để trang vị cho lực lượng Không quân Hoàng gia Anh một số nước khác ở châu Âu. Để phát triển những mẫu Eurofighter đầu tiên các nhà sản xuất đã phải mất cả thập kỷ. Các mẫu mới thuộc giai đoạn hai và ba đang trong giai đoạn kiểm tra.

Eurofighter vào vị trí tại khu thử dưới lòng đất.

Những bức tường ốp chì (1) của Khu thử vũ khí điện tử ở Warton, hạt Lancashire nước Anh, được phủ đầy những hình nón bằng bọt cao su nhằm ngăn chặn bức xạ điện từ rò rỉ từ trong ra hoặc từ ngoài vào. Đây chỉ là một trong số hàng chục thiết bị sử dụng trong việc kiểm thử Eurofighter.

Các bài kiểm tra được thực hiện bằng cách sử dụng những máy phát điện cơ động (2) để đảm bảo máy bay có thể chịu được xung điện từ từ các loại vũ khí hạt nhân. Một dòng điện ngắn nhưng mạnh đột ngột đến 200.000 ampe sẽ được sử dụng mô phỏng một cú sét đánh trong quá trình kiểm tra.

Các loại máy bay thương mại cũng phải trải qua các cuộc kiểm tra chống sét tương tự, nhưng vì Eurofighter có thể bay nhanh gấp đôi và lên độ cao gấp rưỡi loại máy bay Boeing 747, nên các bài kiểm tra về sét đánh cũng khắc nghiệt hơn rất nhiều lần.

Vì lý do đó, Eurofighter được chế tạo chủ yếu từ các hợp chất sợi cacbon để giảm trọng lượng và trên thân có các kênh dẫn điện đặc biệt (3) chạy khắp thân máy bay sẽ đưa dòng điện của tia sét xuống mặt đất mà không gây thiệt hại đến các hệ thống hay vô tình khởi động lại hệ thống máy tính của máy bay.

Để hệ thống chiến đấu điện tử của máy bay có thể được kiểm tra trong điều kiện “tĩnh lặng” về mặt điện tử, căn phòng thí nghiệm được bao bọc khỏi tất cả mọi thứ, từ sóng radio cho đến sóng vi ba. Những máy bay phản lực như Eurofighter được trang bị nhiều cảm biến đến mức nó có thể sử dụng như một máy bay trinh thám trên chiến trường hiện đại khi không phải chiến đấu.

Thử nghiệm khả năng chịu va đập của Eurofighter bằng hệ thống thủy lực.

Các máy phát xung điện từ (4) có thể được đặt ở bất cứ đâu trong phòng, và sàn nhà có thể xoay để mô phỏng nhiều cuộc tấn công bằng tên lửa đất đối không.

Không gian bao bọc kín cho phép các kỹ sư có thể tiến hành đo đạc phản ứng của Eurofighter. Trước hết, các cảm biến của nó sẽ “nghe” để tìm radar đối phương, sau đó, người phi công có thể phát hiện và dò ra các mối đe dọa, và nhả ra các vụn kim loại, các tia điện tử hoặc vật nghi trang phía sau máy bay.

Điểm được chú ý ở những chiếc máy bay này là khả năng đối phó với mọi thứ từ mưa, mưa đá, cát bụi cho đến va chạm với chim, nhà sản xuất đã ném những con gà đông lạnh vào kính chắn gió với tốc độ cao để thử khả năng chịu đựng của nó.

Tuy nhiên, thiết bị thử nghiệm khả năng chịu đựng của Eurofighter là hệ thống thủy lực tự động. Hệ thống này sẽ kiểm tra khả năng chịu áp lực của máy bay 24 giờ mỗi ngày, và khung máy bay trong ảnh đã được cho “bay thử” suốt 4.500 giờ, dài hơn bất kỳ chiếc máy bay Eurofighter nào đang làm nhiệm vụ.

Mỗi cánh được kiểm tra bằng một lực lên tới 400 kN, tương đương với 50 chiếc xe nhỏ. Sau 6.000 giờ kiểm thử, chiếc khung máy bay coi như đã trải qua những áp lực của 30 năm bay – cũng chính là tuổi thọ của một chiếc Eurofighter.

Bảo Trung - Datviet (theo Mail Online)

đọc tiếp »

JAS-39 Gripen, chiến đấu cơ đặc trưng của Thụy Điển


Dùng động cơ Volvo, thiết bị điện tử của Ericson, máy bay JAS-39 Gripen chứng tỏ năng lực công nghệ quốc phòng của Thụy Điển. Chiếc máy bay này được nhiều quốc gia quan tâm, bất kể trước đó họ quen sử dụng vũ khí của Nga hay Mỹ.
Nguồn gốc ra đời

Đất nước Thụy Điển, nổi tiếng với những sản phẩm công nghiệp được người tiêu dùng ưa chuộng từ lâu như điện thoại Ericsson hay những chiếc xe ô tô mạnh mẽ hiệu Volvo.

Không chỉ vậy, sự tham gia của những công ty này đã cho ra đời một trong những dòng máy bay chiến đấu mạnh mẽ nhất trên thế giới, không thua kém sản phẩm của các ông lớn như Nga, Mỹ hay EU; đó là chiếc JAS-39 Gripen.

Máy bay JAS-39 Gripen loại hai chỗ ngồi của không quân Thụy Điển.

Năm 1978, chính phủ Thụy Điển quyết định trang bị cho không quân nước này các máy bay thế hệ thứ tư hiện đại, có thể sánh ngang với F-16 mà Mỹ hoặc loại Mig-29 của Liên Xô.

Tháng 6/1982, nhiệm vụ chế tạo chiếc máy bay này chính thức được giao cho công ty hàng không quân sự SAAB, công ty Ericsson và tập đoàn Volvo. Chiếc máy bay mới được mang mã hiệu JAS-39, với JAS có nghĩa là phòng không (J), tấn công mặt đất (A) và tuần tiễu (S) theo tiếng Thụy Điển.

Sau 14 năm phát triển, chuyến bay thử nghiệm cuối cùng của JAS-39 Gripen đã thành công và chiếc máy bay này chính thức được giới thiệu tháng 12/1996.

Thiết kế nhỏ gọn, đặc trưng Thụy Điển

JAS-39 Gripen được thiết kế là một chiếc máy bay đa nhiệm hạng nhẹ một động cơ, với chiều dài 12 m và sải cánh 8 m, nhỏ hơn chiếc F-16 (dài 14,8 m, sải cánh 9,8 m). Nhẹ hơn F-16 gần hai tấn nên Gripen JAS-39 khi chỉ có thể mang tối đa 6 tấn nhiên liệu và vũ khí, trong khi, F-16 có thể mang tới 11 tấn.

Về tốc độ chiến đấu và tuần tiễu thì hai chiếc máy bay này tương tự nhau về thông số kỹ thuật khi Gripen chỉ được trang bị một động cơ Volvo RM-12 với khả năng hoạt động chưa thực sự ấn tượng.

Radar tầm xa Ericsson PS-05/A trang bị được gắn ở phẩn mũi máy bay.

Thiết bị điện tử trên Gripen là sản phẩm của các công ty điện tử hàng đầu châu Âu với radar tầm xa PS-05 do Ericsson sản xuất, có khả năng phát hiện, định vị, nhận dạng và tự động theo dõi nhiều mục tiêu cả trên không, trên biển hay mặt đất trong mọi điều kiện thời tiết.

Nó cũng có thể dẫn đường cùng lúc cho bốn tên lửa không đối không tầm xa loại hiện đại nhất đang được trang bị cho NATO như AIM-120 AMRAAM, MBDA MICA tấn công bốn mục tiêu khác nhau.

Ngoài ra, hệ thống theo dõi hồng ngoại FLIR hay Saab IRortis IRST cũng cung cấp cho Gripen khả năng không chiến tầm gần mạnh mẽ. Hệ thống phân biệt bạn thù (IFF - Indentify Friend or Foe) TSC-2000 do Thales (Pháp) sản xuất khiến Gripen càng hiệu quả hơn trong những nhiệm vụ hiệp đồng tác chiến.

Hệ thống vũ khí hiệu quả

Hệ thống vũ khí của Gripen bao gồm một khẩu pháo Mauser 27 mm do Đức sản xuất với 120 viên đạn được gắn trong thân máy bay có khả năng ngắm bắn tự động bằng radar. Ngoài ra, 7 mấu cứng trên cánh và thân có thể gắn các loại tên lửa, bom, thùng dầu phụ hay thiết bị đối kháng điện tử.

Tên lửa đối đất tầm xa Taurus KEPD 350 được trang bị trên máy bay Gripen.

Tên lửa chống hạm RBS-15 có tầm bắn 250 km được phóng đi từ JAS-39 Gripen.

Vũ khí trang bị trên Gripen cực kỳ đa dạng.

Một chiếc Gripen trang bị đầy đủ vũ khí

Gripen hoàn toàn tương thích với các loại tên lửa đối khônng của phương Tây như AIM-120B AMRAAM, AIM-9L Sidewinder của Mỹ; MBDA MICA của Pháp hay RB-74 do Thụy Điển tự sản xuất.

Trong các nhiệm vụ tấn công trên mặt đất và trên biển, Gripen có thể sử dụng loại tên lửa chống hạm “nội địa” Saab RBS-15F với tầm bắn lên tới 250 km (tương đương với phiên bản tên lửa Harpoon hiện đại nhất của Mỹ và còn vượt hơn một chút so với tên lửa Kh-41 Moskit của Nga) hay tên lửa đối đất Taurus KEPD - sản phẩm hợp tác của Thụy Điển và Pháp có tầm bắn lên tới 350 km.

Buồng lái hiện đại và thân thiện với phi công.

Giống như các dòng máy bay khác của châu Âu như Eurofighter Typhoon, buồng lái của Gripen được bố trí hết sức thân thiện với phi công khi trang bị các màn hình LCD cỡ lớn hiển thị rõ ràng các thông số kỹ thuật cùng một màn hình gắn trên mũ bay (HUD).

Thích nghi với hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt

Điểm mạnh nhất của JAS-39 Gripen là giá thành bảo trì rất thấp so với các máy bay cùng loại của Mỹ hay Nga. Điều này cho phép máy bay có độ tin cậy cao trong các cuộc chiến khi điều kiện bảo dưỡng khó khăn hơn rất nhiều so với ngày thường.

Không những thế, Gripen có thể cất cánh và hạ cánh trên những đường băng gồ ghề chỉ dài 800 m và rộng 9 m, rất thích hợp cho các tình huống khẩn cấp khi các sân bay bị đánh phá nặng nề.

Máy bay JAS-39 Gripen có thể hạ cánh với đường băng cực ngắn, chỉ dài 800 m và rộng 9 m.

Vì những khả năng ưu việt của mình nên mặc dù rất đắt tới 55 triệu USD, Gripen vẫn nhận được rất nhiều hợp đồng cung cấp. Cụ thể, khách hàng chính là không quân Thụy Điển đã ký hợp đồng mua 204 chiếc Gripen, trong đó có 28 chiếc loại hai chỗ ngồi. Khách hàng trong khối NATO là Hungari và Séc cũng đã mua mỗi nước 14 chiếc Gripen để thay thế loại Mig-21 cũ.

Ngay cả những quốc gia ở xa như Nam Phi hay Thái Lan cũng tỏ rõ sự quan tâm của mình tới chiếc máy bay này. Nam Phi ký hợp đồng mua 26 chiếc, giao hàng từ năm 2008 đến 2012 và Không quân Hoàng gia Thái Lan mua 6 chiếc, bắt đầu giao hàng từ năm 2011 để thay thế các biên đội F-5 do Mỹ trang bị hết hạn sử dụng.

Đúng theo khẩu hiệu của chiếc máy bay: “Dù trước đây bạn sử dụng thứ gì, thì tương lai bạn vẫn có thể sử dụng hiệu quả Gripen” (Whatever Your Past The Future Is Gripen), Saab không giấu giếm tham vọng khi tiếp tục tìm hiểu xâm nhập các thị trường tiềm năng hơn như Ấn Độ, Philippin, Brazil hay Croatia... những khách hàng cũ của cả Liên Xô và Mỹ.

Đồng Tâm (Datviet)

đọc tiếp »

J-10, 'con cưng' của không quân Trung Quốc


Mặc dù J-11 và Su-30MK2 là những chiến đấu cơ hiện đại nhất, nhưng J-10 mới là đứa "con cưng", là xương sống của không quân Trung Quốc.

Trong biên chế không quân Trung Quốc, Chiến đấu cơ Su-30MK2 phụ thuộc quá nhiều vào nguồn cung từ Nga, nhất là phụ tùng thay thế. Còn J-11 là phiên bản “nhái” gần như toàn bộ máy bay Su-27, tuy hiện đại nhưng còn nhiều tính năng cần hoàn thiện. Do đó, máy bay J-10 mặc nhiên trở thành "con cưng" của lực lượng không quân nước này.

J-10 là loại tiêm kích đa năng hạng nhẹ một động cơ, có thể thực hiện được tất cả nhiệm vụ đối không, đối đất trong mọi điều kiện thời tiết. Chiếc máy bay này được Viện thiết kế máy bay Thành Đô (Viện 611) thiết kế và công ty sản xuất máy bay Thành Đô (CAC) sản xuất.

J-10 chính thức phục vụ trong quân đội Trung Quốc từ năm 2004 với hai phiên bản J10 và J10S (máy bay huấn luyện hai chỗ ngồi). Tháng 2/2009, Trung Quốc đã công bố phiên bản J-10B được cho là có rất nhiều cải tiến so với bản J-10 nguyên thủy.

Máy bay Cheng Du J-10 trong một căn cứ không quân Trung Quốc

Thành quả hợp tác giữa Trung Quốc với Israel, Pakistan và Nga

Vào đầu những năm 1980, khi những chiếc máy bay thế hệ thứ tư đầu tiên của Nga và Mỹ ra đời (là F-16 và Mig-29), Trung Quốc đã quyết định sẽ phải thiết kế ngay một mẫu máy bay thế hệ thứ tư cho riêng họ với chương trình mang số hiệu 8610.

Tuy nhiên, khi đó quan hệ giữa Liên Xô và Trung Quốc còn nhiều căng thẳng sau xung đột biên giới năm 1969. Do đó, dự án 8610 đã giậm chân tại chỗ trong nhiều năm vì không nhận được sự trợ giúp công nghệ từ Liên Xô.

Đầu năm 1990, tranh thủ thêm sự ủng hộ của một thành viên thường trực Hội đồng bảo an Liên hợp quốc, Israel bí mật chuyển giao cho Trung Quốc nhiều công nghệ thiết kế trong chương trình thiết kế máy bay tiêm kích hạng nhẹ đã hủy bỏ của mình là chiếc Lavi, bao gồm các bản thiết kế hình dáng khí động học và các phần mềm điều khiển bay điện tử.

Đồng thời, để “đáp lễ” những giúp đỡ của Trung Quốc về vấn đề vũ khí hạt nhân, Pakistan chuyển cho Trung Quốc một chiếc F-16 để mổ xẻ nghiên cứu.

Mối quan hệ giữa Trung Quốc và Israel kéo dài không lâu, đến tháng 12/1991, dưới áp lực của Mỹ, Israel ngừng mọi sự hợp tác và chuyển giao công nghệ cho Trung Quốc khi các mẫu thiết kế về động cơ PW1120 và hệ thống radar vẫn chưa được chuyển giao.

Trong lúc khó khăn tưởng chừng lại tiếp tục cản bước dự án 8610 thì Liên Xô tan rã. Vận may đến với Trung Quốc khi nước Nga đồng ý cung cấp cho Trung Quốc động cơ Al-31F cùng các thiết kế về radar để Trung Quốc hoàn thành chiếc máy bay của mình.

Máy bay J-10 (trên) và nguyên mẫu của nó là chiếc IAI Lavi của Israel (dưới)

Sau một vụ tai nạn của một mẫu thử nghiệm J-10 năm 1995, dự án bị đình lại vài năm để xem xét kiểm tra, mãi ba năm sau, chiếc J-10 mới lần đầu cất cánh vào ngày 22/3/1998.

Sau nhiều lần thử nghiệm thành công với 6 mẫu máy bay thử nghiệm, J-10 đã được sản xuất hàng loạt và chính thức được sản xuất và trực chiến vào tháng 7/2004, trong biên chế của Trung đoàn không quân số 132, Sư đoàn 44 đóng ở căn cứ không quân Lữ Lương, tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc.

Thiết kế kỹ thuật

Chiếc J-10 được thiết kế theo kiểu cánh delta liền đuôi với một cặp cánh canard nhỏ ở phía trước, tương tự như loại Eurofighter Typhoon của các nước châu Âu hay JAS-39 Gripen của Thụy Điển.

Thiết kế này giúp máy bay ổn định hơn và giảm được diện tích cách so với kiểu thiết kế với cánh đuôi truyền thống.

So sánh J-10 ( trên cùng) với một số loại máy bay có cùng kiểu thiết kế đã sản xuất trước nó JAS-39 Gripen - Thụy ĐIển (ảnh giữa) và Eurofighter Typhoon (ảnh cuối)

Cửa hút khí duy nhất cho động cơ được thiết kế hình chữ nhật nằm ở phía dưới bụng máy bay. Thiết kế này tạo ra một khoảng trống lớn giữa cửa hút khí và phần thân trước khiến máy bay dễ mất ổn định khi bay tốc độ cao.

Trong phiên bản J-10B, nhà sản xuất đã công bố cửa hút khí kiểu cũ đã bị loại bỏ để thay bằng kiểu cửa hút khí khuếch tán siêu âm (DSI). Kiểu thiết kế này của J-10 khiến máy bay kém ổn định và yêu cầu phần mềm điều khiển bay phức tạp nhưng bù lại máy bay lại có tính thao diễn cao ở tốc độ lớn.

Cửa hút gió của J-10A (trên) nằm cách thân trước máy bay một khoảng nên rất mất ổn định. Loại cửa hút khí này phải gia cố với phần thân bằng 6 thanh kim loại nhỏ gắn với thân (được đánh dấu bằng vòng tròn đỏ trong hình). Tuy nhiên, mức độ gắn kết cũng như là "gắn tăm vào đất sét", nhất là khi máy bay bay với tốc độ cao. J-10B (dưới) đã khắc phục nhược điểm này bằng cách thiết kế lại cửa hút khí theo kiểu DSI

Vị trí buồng lái được đặt ở phần thân trên, đằng trước cặp cánh canard, được thiết kế dạng “bong bóng” giúp phi công có tầm nhìn tốt.

Hệ thống hiển thị trong buồng lái cũng được thiết kế tương tự với các máy bay hiện đại khác với các màn hình LCD hiển thị rõ ràng, hệ thống ngắm bắn và hệ thống màn hình hiển thị thông số bay trên mũ phi công (HMS-Helmet Mounted Sight và HUD- Head up display) giúp phi công dễ dàng quan sát và ngắm bắn hơn trong trận chiến.

Buồng lái Cheng Du J-10

Theo CAC, nhà máy sản xuất J-10, hệ thống radar của J-10 được thừa hưởng sự ưu việt của cả công nghệ Nga và Israel, không hề thua kém so với các máy bay thế hệ thứ tư được sản xuất trong những năm 1990 của các nước khác với khả năng theo dõi tới 10 mục tiêu và dẫn bắn cho tên lửa từ hai đến bốn mục tiêu cùng một lúc.

Hệ thống vũ khí

Vũ khí trên J-10 gồm có một khẩu pháo Type-23 hai nòng 23 mm có tốc độ bắn lên 3.000 - 3.400 phát mỗi phút có khả năng bắn được các loại đạn cháy, xuyên giáp hay vạch đường...

Với 11 mấu cứng (6 trên cánh và 5 ở dưới thân), J-10 có khả năng mang nhiều vũ khí khác với tổng khối lượng lên đến 4.500 kg, tùy thuộc nhiệm vụ:

* Với nhiệm vụ không chiến tầm gần, vũ khí mang theo thường gồm bốn tên lửa không đối không tầm trung PL-11 hoặc PL-12, hai tên lửa không đối không tầm ngắn PL-8 và một thùng xăng phụ 800 lít.

* Với nhiệm vụ không chiến tầm xa, vũ khí mang theo gồm hai tên lửa không tầm trung PL-11/PL-12, hai tên lửa đối không tầm ngắn PL-8, hai thùng xăng phụ 1.600 lít và một thùng xăng loại 800 lít.

* Với nhiệm vụ tấn công mặt đất, J-10 thường mang theo hai tên lửa đối không tầm ngắn PL-8, 6 quả bom dẫn đường laser loại 250 kg (hoặc hai quả loại 500 kg), các loại bình xăng phụ và bộ chỉ điểm mục tiêu bằng laser gắn ngoài.

Khả năng mang tên lửa không đối đất của J-10 cũng khá hạn chế và chưa được kiểm chứng.

Một chiếc J-10B mang đầy vũ khí

Loại động cơ mà J-10 sử dụng vẫn là loại AL-31F của Nga vốn được dùng cho Su-27,30MK... với lực đẩy cực đại 122,5kN, giúp loại máy bay này có tốc độ bay tối đa lên tới Mach 2.0 hay 2.130 km mỗi giờ. Tốc độ tối đa của Mig-21 là 2.500 km mỗi giờ, Mig-29 là 2.400 km mỗi giờ và Su-27 là 2.500 km mỗi giờ...

Tầm bay tuần tiễu tối đa của J-10 là 3.400 km (khi mang theo số lượng tối đa các thùng xăng phụ) và bán kính chiến đấu tối đa của nó là 1.225 km (với lộ trình bay cao) và 725 km ( với lộ trình bay thấp). J-10 cũng có khả năng tiếp dầu trên không, cực kỳ hữu ích cho những nhiệm vụ hành trình dài.

Dù đã mua của Nga 150 động cơ AL-31F với tổng trị giá lên tới 462 triệu USD nhưng con số này vẫn chưa đủ cho tham vọng sản xuất J-10 của Trung Quốc. Do đó, mới đây nhà máy CAC đã giới thiệu động cơ WS-10A Taihang, với thông số kỹ thuật được công bố có nhiều điểm ưu việt hơn AL-31FN.

Hiện nay, Trung Quốc có khoảng 120 đến 160 máy bay J-10 gồm ba phiên bản: phiên bản thông thường J-10A, phiên bản huấn luyện hai chỗ ngồi J-10S và phiên bản nâng cấp mới là J-10B giới thiệu vào tháng 2/2009, được cho rằng có nhiều cải tiến hơn so với J-10A.

Trung Quốc đang gấp rút sản xuất tiếp máy bay J-10 với mục đích đưa loại máy bay này sớm trở thành lực lượng nòng cốt thay thế các máy bay Su-27, Su-30 nhập khẩu từ Nga vốn đang đối mặt với nguy cơ thiếu phụ tùng thay thế nghiêm trọng và các loại máy bay J-7, J-8 đã lỗi thời. Khi đó, J-10 sẽ là loại máy bay chủ lực trên các tàu sân bay (đang được đóng) của Trung Quốc.

Đồng Tâm ( DatViet)

đọc tiếp »

Đâu là mục đích diễn tập quân sự trên biển Đông của Trung Quốc?


VIT - Ngày 24/8, trang tin quân sự Trung Quốc cho biết, lực lượng Hải quân Trung Quốc đã bắt đầu giai đoạn huấn luyện nhảy dù kéo dài 2 tháng, các hoạt động huấn luyện này được bắt đầu từ một sân bay trên biển Đông. Đây được coi là một hoạt động tập dượt kịch bản đổ bộ bằng đường không của Hải quân.

Một số năm gần đây, lực lượng Hải quân Trung Quốc đã liên tục gia tăng nhiều những hoạt động tập dượt cho binh lính như: hoạt động tác chiến đặc biệt, tìm kiếm và cứu hộ, cứu trợ thảm họa và giảm thiểu thiên tai.

Hoạt động huấn luyện nhảy dù ngày 24/8 (Ảnh Chinamil)


Nhưng một điều đáng lưu ý nhất trong các hoạt động huấn luyện của năm 2009 là hoạt động huấn luyện nhảy dù từ máy bay trực thăng, đây là một trong những nội dung mới được diễn ra trong khoảng 2 tháng và được bắt đầu từ một sân bay trên biển Đông.

Hoạt động huấn luyện nhảy dù ngày 24/8 (Ảnh Chinamil)


Tuy nhiên, những hoạt động diễn tập và huấn luyện của lực lượng Hải quân Trung Quốc ở khu vực biển Đông (Hạm đội Nam Hải của Trung Quốc) chỉ là một biện pháp trong kế sách phô trương sức mạnh, một phần muốn để các quốc gia láng giềng thấy rằng sức mạnh quân sự Trung Quốc có ảnh hưởng lớn tới khu vực này cũng như sự hiện diện tại đây.

Không quân của hạm đội Nam Hải diễn tập ngày 02/7 (Ảnh Chinamil)


Kể từ khi xảy va vụ va chạm giữa các tàu của Trung Quốc và tàu nghiên cứu hải dương của Mỹ trên biển Đông (08/3). Lực lượng hạm đội Nam Hải của Trung Quốc đã ráo riết gia tăng các hoạt động cũng như tăng cường lực lượng Hải quân và lực lượng tàu giám sát ngư trường tới biển Đông. Điều này đã được giới phân tích chính trị và quân sự cho rằng, đây là một trong những ý đồ muốn đẩy vai trò của Mỹ ra khỏi khu vực này.

Điều này đã được minh chứng qua việc Trung Quốc đã lên tiếng phản đối những công ty nước ngoài và của Mỹ khi hợp tác với Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam trên biển Đông. Qua đó cho thấy rằng, Trung Quốc không muốn Mỹ và những đối tác nước ngoài khác có dính dáng tới khu vực này.

Hạm đội Nam Hải diễn tập ngày 11/8 (Ảnh Chinamil)

Trong hành động Trung Quốc vô cớ bắt giữ ngư dân Việt Nam đòi tiền chuộc. Trong ngoại giao, Trung Quốc đã luôn tuyên truyền cần có giải pháp hòa bình đối với khu vực Trường Sa và biển Đông và đã đưa ra lời kêu gọi đối với các nước trong khu vực hãy “gác tranh chấp cùng khai thác”. Điều này chỉ là một vỏ bọc cho chiến lược thâu tóm biển Đông, tạo cửa ngõ vươn rộng ra Thái Bình Dương, qua eo biển Malacca và sang Ấn Độ Dương, tạo một vành đai chiến lược trong ý đồ bá chủ trong tương lai.


Hồng Hạnh
Tin tổng hợp

đọc tiếp »

Chùm ảnh: Đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Italia tại MAKS-2009


VIT - Tất cả sẽ có 1.449 sản phẩm trưng bày, bao gồm 470 mô hình hoàn thiện, được giới thiệu tại Triển lãm hàng không MAKS-2009 lần này.

Ngoài trưng bày các sản phẩm hàng không và vũ trụ, còn có sự tham gia biểu diễn của 3 đội nhào lộn trên không của Nga, 1 đội của Pháp và một đội của Italia.

Dưới đây là một số hình ảnh do Phi đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Không quân Italia tại Triển lãm hàng không quốc tế MAKS-2009 đang diễn ra tại Nga:

Phi đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Không quân Italia biểu diễn tại Triển lãm hàng không quốc tế MAKS-2009 tại Zhukovsky, ngoại ô Moscow ngày 19/8/2009.



Phi đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Không quân Italia biểu diễn tại Triển lãm hàng không quốc tế MAKS-2009 tại Zhukovsky, ngoại ô Moscow ngày 19/8/2009.


Phi đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Không quân Italia biểu diễn tại Triển lãm hàng không quốc tế MAKS-2009 tại Zhukovsky, ngoại ô Moscow ngày 19/8/2009.



Phi đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Không quân Italia biểu diễn tại Triển lãm hàng không quốc tế MAKS-2009 tại Zhukovsky, ngoại ô Moscow ngày 19/8/2009.


Phi đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Không quân Italia biểu diễn tại Triển lãm hàng không quốc tế MAKS-2009 tại Zhukovsky, ngoại ô Moscow ngày 19/8/2009.


Phi đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Không quân Italia biểu diễn tại Triển lãm hàng không quốc tế MAKS-2009 tại Zhukovsky, ngoại ô Moscow ngày 19/8/2009.


Phi đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Không quân Italia biểu diễn tại Triển lãm hàng không quốc tế MAKS-2009 tại Zhukovsky, ngoại ô Moscow ngày 19/8/2009.


Phi đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Không quân Italia biểu diễn tại Triển lãm hàng không quốc tế MAKS-2009 tại Zhukovsky, ngoại ô Moscow ngày 19/8/2009.


Phi đội nhào lộn trên không "Frecce Tricolori" của Không quân Italia biểu diễn tại Triển lãm hàng không quốc tế MAKS-2009 tại Zhukovsky, ngoại ô Moscow ngày 19/8/2009.


Quyết Thắng (Theo THX)
đọc tiếp »

Diễn tập quân sự chung Mỹ-Ấn là thông điệp đáp trả Trung Quốc?


VIT - Ngày 21/8, Quân đội Ấn Độ cho biết, quân đội nước này và quân đội Mỹ sẽ tổ chức các cuộc diễn tập không quân và lục quân chung Mỹ-Ấn quy mô lớn bắt đầu vào tháng 10. Mỹ sẽ tập trung cao độ nhằm đảm bảo các cuộc diễn tập này sẽ gửi một thông điệp tới Trung Quốc thông qua quy mô và sự phức tạp của chúng.

Tuần trước, Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đã tổ chức một cuộc diễn tập quân sự có quy mô lớn nhất từ trước đến nay, với sự tham gia của 50.000 binh lính thuộc 4 quân khu lớn của Trung Quốc, đã làm cho Ấn Độ và Mỹ lo lắng.

Một quan chức quân sự cho hãng thông tấn DNA của Ấn Độ biết, Mỹ sẽ triển khai một đoàn xe bọc thép 8 bánh Stryker từ trụ sở Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Mỹ ở Hawaii tới khu vực Jhansi thuộc bang Uttar Pradesh để tham gia các cuộc diễn tập quân sự chung lớn nhất giữa hai nước này. Xe bọc thép Stryker, có thể chịu được các vụ tấn công của rocket phóng lựu, sẽ chứng minh khả năng cơ động nhanh nhẹn của chúng trong một loạt các cuộc diễn tập chống khủng bố tại Babina gần Jhansi mang tên “Yudh Abhyas.”

Một quan chức quân sự Mỹ cho biết, “Xe bọc thép Stryker có lớp vỏ sắt được gia cố tại Iraq và Afganistan đã giúp bảo vệ được chúng, chúng là những phương tiện tốt nhất trên thế giới được sử dụng cho các cuộc tuần tra trên những con đường đầy bom.”

Những chiếc xe bọc thép Stryker đầy uy lực và đồ sộ này sẽ tác chiến cùng với các xe tăng T-72 do Nga sản xuất thuộc Sư đoàn Bọc thép số 31 của Lục quân Ấn Độ tại sa mạc miền tây của Ấn Độ giáp với Pakistan. Ít nhất 500 lính Mỹ, chủ yếu thuộc Lữ đoàn Stryker số 2, sẽ được triển khai đến Babina để tham gia các cuộc diễn tập “Yudh Abhyas” trong tháng 10. Các cuộc diễn tập này sẽ diễn ra vào đồng thời với các cuộc diễn tập không quân tại Agra.

Các quan chức Ấn Độ cho biết, trong cuộc diễn tập không quân mang tên “Cope India” này, Ấn Độ sẽ giới thiệu các máy bay vận tải hạng nặng do Nga sản xuất IL-76 và An-32 cùng với các máy bay trực thăng Mi-17 và Mi-8.

Không quân Mỹ sẽ triển khai các máy bay vận tải hạng nặng C-17 Globemaster và máy bay vận tải hạng trung C-130J Hercule cùng với các máy bay vận tải hạng nặng hai cánh quạt Chinook để tham gia cuộc diễn tập này.

Cuộc diễn tập này có thể sẽ là cơ hội để Mỹ giới thiệu các vũ khí quân sự với Ấn Độ. Ấn Độ đã ký một hợp đồng trị giá 2,1 tỷ USD với tập đoàn Boeing để mua 8 máy bay trinh sát hải quân tầm xa P-8i, giờ lại muốn mua 15 chiếc máy bay trực thăng Chinook của Mỹ.

Ấn Độ còn có kế hoạch mua 6 chiếc máy bay vận tải C-130 Hercules của tập đoàn Lockheed Martin trị giá 962 triệu USD và sẽ nhận số máy bay này trong năm 2011. Ấn Độ cũng có thể sẽ cân nhắc việc mua một chiếc máy bay vận tải C-17 Globemaster.

Trong năm 2008, Trung Quốc là nước chi phí quốc phòng lớn thứ 2 thế giới chỉ sau Mỹ.

Theo công bố chính thức của Trung Quốc là khoảng 70 tỷ USD, nhưng theo tính toán của Mỹ thì chi phí quốc phòng của Trung Quốc có thể lên tới 150 đến 200 tỷ USD.

Quyết Thắng (Theo Dnaindia)
đọc tiếp »

Tên lửa Iran sẽ đe dọa châu Âu trong 3 – 4 năm tới?!


VIT -Iran có khả năng tấn công hầu hết các khu vực châu Âu bằng tên lửa đạn đạo trong vòng 3 – 4 năm nữa nếu họ cố gắng hết sức, cựu Giám đốc Chương trình Phòng thủ Tên lửa của Israel Uzi Rubin hôm 20/8 khẳng định.

Nếu đúng như vậy thì khẳng định trên của ông Uzi Rubin là lưu ý mới liên quan đến việc xây dựng lá chắn tên lửa của Mỹ trị giá nhiều tỉ đô la tại châu Âu.

Hồi tháng 6, Trung tâm Tình báo Vũ trụ và Hàng không Quốc gia của Lực lượng Không quân Mỹ cho biết, với sự hỗ trợ bên ngoài Iran có thể sản xuất tên lửa đạn đạo xuyên lục địa có khả năng chạm tới Mỹ trong vòng 6 năm nữa.

“Iran có chương trình phát trình phát triển không gian và tên lửa đạn đạo đầy tham vọng, và với sự trợ giúp hiệu quả từ bên ngoài Iran có thể phát triển và thử nghiệm một tên lửa đạn đạo xuyên lục địa có khả năng chạm tới Mỹ vào trước năm 2015”, báo cáo của Trung tâm Tình báo Vũ trụ và Hàng không Quốc gia của Lực lượng Không quân Mỹ có đoạn.

Rubin cho biết, Iran đã đạt được “bước đột phá về công nghệ và chiến lược” với Sejjil – loại tên lửa đẩy nhiên liệu rắn hai tầng. Hôm 20/5, Iran đã thử nghiệm tên lửa Sejjil 2, loại hỏa tiễn mà Iran cho là có tầm phóng khoảng 2.000km.

“Dựa trên những thành tựu đạt được về công nghệ nhiên liệu rắn, Iran sẽ không phải đối mặt với những thách thức công nghệ” trong việc tăng gấp đôi tầm phóng của tên lửa với đầu đạn 1 tấn, Rubin – người giám sát việc phát triển hệ thống phòng thủ tên lửa Arrow của Israel, cho biết.

“Việc dự đoán (về gia tăng tầm phóng tên lửa của Iran) đang trở thành hiện thực, có thể sớm hơn so với dự doán của bất cứ ai. Tôi nghĩ mọi người đã đánh giá hấp khả năng của Iran”, ông cho biết thêm.

Ngược lại, Tướng James Cartwright, Phó Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, cho biết hôm 19/8 rằng việc phát triển tên lửa đạn đạo xuyên lục địa của các quốc gia chẳng hạn như Iran và CHDCND Triều Tiên mất nhiều thời gian hơn so với dự đoán của Mỹ.

Văn phòng của Tướng James Cartwright từ chối đưa ra bình luận về vấn đề này.

Tại hội nghị phòng thủ tên lửa do quân đội Mỹ bảo trợ ở Huntsville, Alabama, Tập đoàn Boeing đã tiết lộ đề xuất gây nhiều bất ngờ, đó là xây dựng hệ thống tên lửa đánh chặn di động nhằm xoa dịu quan ngại của Nga về các căn cứ phòng thủ tên lửa cố định của Mỹ tại châu Âu.

Ý tưởng này được công bố hôm 19/8 khi chính quyền Tổng thống Obama cân nhắc kế hoạch từ thời ông Bush trong việc triển khai 10 tên lửa đánh chặn bố trí trên mặt đất (GBI) tại các silo dưới lòng đất ở Ba Lan, cùng với một căn cứ radar tại Cộng hòa Czech như một “lá chắn” chống lại đe dọa tên lửa đạn đạo ngày càng gia tăng từ phía Iran. Việc xem xét này sẽ được hoàn tất trước cuối năm nay.

Trong khi đó, Tập đoàn Raytheon, hãng chế tạo tên lửa lớn nhất thế giới, cho biết, họ đang phát triển phiên bản tên lửa bố trí trên mặt đất của tên lửa SM-3 để bảo vệ châu Âu, Israel và những nơi khác.

Thu An (Theo Reuters)
Tin dịch
đọc tiếp »

Quân đội Trung Quốc khai trương website đầu tiên


VIT - Bộ Quốc phòng Trung Quốc hôm nay (20/8) đã khai trương trang web chính thức đầu tiên nhằm nỗ lực công khai hóa thông tin về quốc phòng.

Trang web trên, có cả phiên bản tiếng Hoa (http://www.mod.gov.cn/) và tiếng Anh (http://eng.mod.gov.cn/) được khai trương khi Tư lệnh quân đội Mỹ tới Bắc Kinh gặp gỡ người đồng nhiệm Trung Quốc. Hôm nay (20/8) Tướng George Casey sẽ thăm trụ sở của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa (PLA) và gặp gỡ với người đồng cấp Trung Quốc, Thượng tướng Trần Bỉnh Đức.

Dòng thông báo trên trang web có ghi, “website này được thiết kế để thế giới hiểu hơn về chính sách quốc phòng của Trung Quốc và giúp thúc đẩy hợp tác và trao đổi với nước ngoài, đồng thời thể hiện trước thế giới hình ảnh đẹp của PLA như một lực lượng hòa bình, văn minh và hùng mạnh trong khu vực”.

Trung Quốc từ lâu giấu kín các thông tin về sức mạnh cũng như khả năng của quân đội nước này, gây nên làn sóng lo ngại từ phương Tây và các nước trong khu vực trước việc Bắc Kinh tăng chi ngân sách quốc phòng ở mức 2 con số liên tục trong gần 2 thập niên qua. Năm nay, Trung Quốc tuyên bố tăng khoảng 14,9% ngân sách quốc phòng, lên 480,68 tỉ nhân dân tệ (khoảng 70,27 tỉ USD).

Tuy nhiên, Bắc Kinh khẳng định, quốc gia này đang hiện đại hóa quân sự, nhưng chỉ đơn thuần phục vụ cho các mục đích tự vệ.

Trong vài năm gần đây, Trung Quốc đã tăng cường các mối quan hệ quân sự quốc tế. Hồi đầu năm, tàu chiến của Trung Quốc đã được điều tới lãnh hải ngoài khơi Somali, chung tay cùng cộng đồng quốc tế trong nỗ lực chống hải tặc.

Hồi đầu tháng, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt cho hay, quân đội Trung Quốc sẽ tăng cường hợp tác hòa bình với lực lượng quân đội nước ngoài nhằm hoàn thành các quy định quốc tế.

Theo một phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc, quân đội Trung Quốc có kế hoạch thiết lập nhiều văn phòng thông tin rộng khắp cả nước và tổ chức nhiều cuộc họp báo hơn.

Website bao gồm nội dung về chính sách quốc phòng của Trung Quốc, quy định và tin tức về các hoạt động quân sự, vai trò của lực lượng gìn giữ hòa bình và trao đổi quân sự quốc tế.

Quỳnh Diễm (Theo AP)
đọc tiếp »

Chân dung 10 phụ nữ quyền lực nhất thế giới


VIT -Hôm qua (19/8), Tạp chí Forbes đã công bố danh sách 100 người phụ nữ có tầm ảnh hưởng nhất thế giới năm 2009. Đứng đầu bản danh sách vẫn là Thủ tướng Đức Angela Merkel. Đây là lần thứ tư liên tiếp, bà được bình chọn là người phụ nữ quyền lực nhất thế giới.

1. Angela Merkel - Thủ tướng Đức.


2. Sheila Bair - Chủ tịch Tập đoàn Bảo hiểm Tiền gửi Liên bang Mỹ.


3. Indra Nooyi - Giám đốc điều hành PepsiCo, Mỹ.


4. Cynthia Carroll - chủ tịch Tập đoàn khai thác mỏ Anglo American, Anh.


5. Ho Ching - Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Giám đốc điều hành Tập đoàn Temasek, Singapore.


6. Irene Rosenfeld - Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành tập đoàn thực phẩm Kraft Foods, Mỹ.


7. Ellen Kullman - Giám đốc điều hành tập đoàn DuPont, Mỹ.


8. Angela Braly - Giám đốc điều hành Công ty bảo hiểm y tế WellPoint, Mỹ.


9. Anne Lauvergeon - Giám đốc điều hành tập đoàn Areva, Pháp.


10. Lynn Elsenhans - Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành tập đoàn Sunoco, Mỹ.


Thu Hiền (Theo VZ)

đọc tiếp »

Nga sẽ phát triển máy bay ném bom chiến lược mới


VIT - Theo giám đốc công ty sản xuất máy bay Tupolev hôm thứ Tư (19/8), hãng này và Bộ Quốc phòng Nga đã ký hợp đồng phát triển máy bay ném bom chiến lược mới.

"Chúng tôi đã ký hợp đồng nghiên cứu và phát triển máy bay ném bom chiến lược tương lai cho không quân chiến lược Nga. Đó sẽ là thế hệ máy bay mới dựa trên những công nghệ hiện đại nhất", ông Igor Shevchuk, giám đốc công ty Tupolev phát biểu tại triển lãm hàng không MAKS-2009 diễn ra gần Moscow.

Máy bay ném bom Tu-95MC Bear và Tu-160 Blackjack, máy bay ném bom tầm xa Tu-22M3 Backfire và máy bay tiếp dầu trên không Il-78 Midas sẽ tạo thành nòng cốt của lực lượng không quân chiến lược Nga trong thập kỷ tới sau quá trình hiện đại hóa quy mô lớn.

Tuy nhiên theo ông Shevchuk, đến năm 2020 những máy bay này sẽ trở nên lỗi thời, và một thế hệ máy bay ném bom chiến lược mới sẽ giúp Nga duy trì sức mạnh của thành phần không quân trong bộ ba vũ khí hạt nhân khi so sánh với những máy bay tương tự của nước ngoài.

Trước đó, Tư lệnh Không quân Nga, Thượng tướng Alexander Zelin đã phát biểu rằng máy bay ném bom chiến lược thế hệ 5 có thể sử dụng hiệu quả cả trong những cuộc xung đột thông thường và hạt nhân.

“Loại máy bay mới này sẽ được trang bị các loại vũ khí có độ chính xác cao và sẽ có những khả năng tác chiến mới, cho phép nó sử dụng các phương pháp mới để thực hiện nhiệm vụ răn đe”, tướng Zelin nói.

Hôm 05/8, khi phác thảo kế hoạch phát triển Không quân trong tương lai, ông Zelin cho biết đến năm 2020 các máy bay mới và được hiện đại hóa sẽ chiếm 70% số máy bay của Không quân Nga.
TS (Theo RIA Novosti)
đọc tiếp »

Mỹ có mượn Nhật Bản để “dằn mặt” Trung Quốc?


VIT - Gần đây, trong một bài diễn thuyết tại Washington, cựu Chủ tịch Hạ viện Mỹ Newt Gingrich nhận định, trong tương lai không xa, Trung Quốc sẽ phải đối mặt với hai sự lựa chọn, một Bắc Triều Tiên phi hạt nhân hóa hay một nước Nhật với đầy đủ trang thiết bị vũ khí hạt nhân.

Trước đây với việc đáp ứng như cầu của nước đồng minh Nhật Bản, Mỹ đã đưa ra sự cam kết về việc “núp dưới cái ô hạt nhân của Mỹ”, nhưng thực chất mục tiêu đương nhiên là đánh bại ý đồ phát triển vũ khí hạt nhân của Nhật. Tuy nhiên, hiện tại bất luận là ở Mỹ hay Nhật Bản thì hy vọng “đất nước mặt trời mọc” phát triển vũ khí hạt nhân vẫn chưa dừng lại.

Cùng với với những quan điểm của Mỹ về vấn đề hạt nhân, không loại trừ khả năng nước này ngầm ủng hộ cho chương trình hạt nhân của Nhật Bản. Theo nhận định của các chuyên gia Trung Quốc, vậy việc Nhật Bản phát triển vũ khí hạt nhân là để uy hiếp Trung Quốc và Triều Tiên, hay sớm muộn gì cũng đe dọa đến Mỹ?Nhiều khả năng sự đe dọa này nghiêng về hai đối tượng Trung Quốc và Triều Tiên.

Phía Trung Quốc nhận định, Mỹ là một quốc gia với lợi ích luôn nằm trên lợi ích của tất cả quốc gia khác, bất luận là liên minh hay đối thủ, tất cả đều xuất phát từ lợi ích quốc gia của Mỹ. Đồng thời Mỹ cũng có quyền quyết định trong việc không một quốc gia nào có thể thách thức vị trí “đứng đầu thế giới” của mình. Trong lịch sử, người Mỹ đã phải chịu nhiều “vố đau” từ Nhật, “Chân Châu Cảng”đã là nỗi đau không thể “xoa dịu” của Mỹ. Mặc dù thời gian qua, Nhật đã “kết tình” đồng minh với Mỹ, nhưng đề phòng Nhật vẫn nằm trong quan điểm cũng như lập trường của Mỹ, đây có thể cũng là nội dung cần phải xem xét trong các chiến lược lâu dài của Mỹ. Gần đây, Mỹ cũng âm thầm giúp Nhật Bản phát triển vũ khí hạt nhân, với năng lực kỹ thuật hiện tại của mình, Nhật Bản hoàn toàn có thể trở thành một quốc gia hạt nhân. Trong bối cảnh ủng hộ này, Mỹ vẫn cần phải tăng cường việc kiểm soát Nhật Bản, chỉ cần Mỹ mất đi khả năng kiểm soát với Nhật tình hình sẽ trở nên khó dự liệu.

Tuy nhiên, cựu Chủ tịch Hạ viện Mỹ Newt Gingrich lại cho rằng, Mỹ sẽ tăng cường đe dọa và gây áp lực cho Trung Quốc là chủ yếu. Mỹ hiện một mặt tuyên bố vũ khí hạt nhân của Triều Tiên không thể đe dọa được Mỹ, một mặt tuyên bố tính nguy hiểm của vũ khí hạt nhân Nhật, tất cả đều muốn “dằn mặt” Trung Quốc.

Ngọc Sơn (CE)
Tin dịch
đọc tiếp »

Ấn Độ có thể mua thêm tàu ngầm diesel


VIT - Theo một số nguồn tin, Bộ Quốc phòng Ấn Độ đã hoàn tất công tác chuẩn bị đặt mua thêm một số tàu ngầm diesel cho Hải quân.

Hợp đồng trên được cho là sẽ có giá trị hơn 250 tỉ rupee (tương đương 5 tỉ USD).

Đề xuất đặt mua thêm tàu ngầm đã được bàn thảo trong cuộc họp của Hội đồng Thu mua Quốc phòng do Bộ trưởng Quốc phòng A K Antony đứng đầu hôm thứ Hai (17/8). Cuộc họp cũng đã thảo luận về yêu cầu nâng cấp các trang bị phòng không như pháo và tên lửa của Lục quân.

Năm 2005, Hải quân Ấn Độ đã đặt mua 6 tàu ngầm Scorpene do Pháp sản xuất với giá hơn 180 tỉ rupee (khoảng 3,6 tỉ USD), trong đó chiếc đầu tiên dự kiến sẽ đi vào hoạt động năm 2012. Tuy nhiên, nước này vẫn đang tìm kiếm một thế hệ thứ hai hiện đại hơn nhằm thay thế số tàu cũ thuộc lớp Kilo và Foxtroit của Nga hiện đang là chủ lực của hạm đội tàu ngầm.

Năm 2007, Ấn Độ đã gửi yêu cầu cũng cấp thông tin về tàu ngầm tới những công ty lớn như HDW (Đức), Armaris (Pháp) và Rosoboronexport (Nga) nhưng vẫn chưa tiến hành đấu thầu. Tuy nhiên, các nguồn tin cho biết cuộc đấu thầu sẽ sớm được tổ chức trong thời gian tới.

Hải quân Ấn Độ hiện đang quan tâm tới các tàu ngầm tiên tiến trang bị động cơ không dùng không khí (AIP), cho phép tăng đáng kể khả năng lặn. Không giống với các loại khác, tàu ngầm sử dụng AIP không cần thiết phải nổi lên thường xuyên để lấy không khí và có thể lặn trong nhiều ngày. Điều này giúp con tàu chạy êm hơn các tàu ngầm hạt nhân và duy trì hoạt động bền bỉ hơn.

Một phần nguyên nhân khiến Ấn Độ xúc tiến việc sở hữu thêm tàu ngầm là do Hải quân Pakistan đã đưa vào sử dụng tàu ngầm đầu tiên trang bị AIP do Pháp chế tạo vào năm ngoái.

Bên cạnh việc đặt mua các tàu ngầm mới, Hải quân Ấn Độ cũng đang tiến hành xây dựng lực lượng tàu ngầm chạy bằng năng lượng nguyên tử. Hôm 26/7 nước này đã hạ thủy tàu ngầm hạt nhân nội địa đầu tiên mang tên Arihant. Ngoài ra, Ấn Độ cũng đã chi 650 triệu USD để thuê tàu ngầm tấn công hạt nhân Nerpa của Nga với thời hạn 10 năm.


TS (Theo Indianexpress)
đọc tiếp »
 
Đối tác | Phong thuy | Tài Chính - Kế Toán | Truyện Tranh Online | Code1k.com | Movang.info | Quần Áo Rẻ Đẹp | 123 Mua Nhanh | SucManhSEO™ | Dịch Thuật Việt |

Hot Defence | ©2008 - 2010 All Rights Reserved by Khanh Nguyen | Website được xây dựng trên nền Blogspot | Xem tốt nhất trên trình duyệt FireFox.

Xin liên hệ Khanh Nguyen qua số ĐT: 016.93.94.95.96
Lượt khách : xxxxx Lượt truy cập : xxxxx
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang